Thơ và hội hè
Nhiều lúc chẳng dám ước cái gì to tát cả, chỉ mong sao dẹp vứt được hai thứ đang dần nhốn nháo, nhố nhăng đến ngấy như ăn phải miếng thịt mỡ ôi thừa sau Tết: đó là thơ và hội hè.
Tự hào chi cái danh "cường quốc thơ" và "đất nước hội hè"? Sẽ ra sao nếu đất nước rồi đây đi đâu cũng ngập tràn Hoàng Quang Thuận và… khói nhang!
Thơ (ảnh phướn thơ bên phải lấy từ nguồn facebook Lê Quốc Châu)
Lễ hội
________________








[...] Thơ và hội hè [...]
Sáng nghía qua trang bác Đào thấy tin này, ngán ngẩm quá, đành để lại comment ” Mắc ói quá! Mấy ông thợ thơ ơi!”
Ảnh phướn thơ bên phải- Hóa ra Trần Anh Trang cổ vũ ngoại tình!
lehao giỏi
Mà đâu như Bác bảo:
“Ngâm thơ ta vốn không ham
nhưng mà trông ngục biết làm chi đây” cư mà hỡi hai ổng?
[...] Thơ và hội hè Sun, Feb 24, 2013 [...]
Lên cao càng thấy trời cao.
Khổ đau mới biết đồng bào khổ đau
hay là:
Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót.
Thương con thuyền đầu bãi đứng chơ vơ…
Đúng là thơ điên!
Cái bòn tổ chức ngày thơ này cũng điên nốt thì phải…. Làm rình rang nhưng cuối cùng thu được cái gì?
Nhờ trang MGNK và các Còm bình mấy câu thơ sau :
“Vợ tôi nửa tỉnh nửa mê
Đêm qua thấy nó gí thơ vào l…
Vợ tôi nửa dại nửa khôn
Sáng nay nó lại gí l…. vào thơ” (Khuyết danh )
Không phải khuyết danh đâu, là của một nhà thơ hội viên hội nhà văn Việt Nam đàng hoàng đấy. Nhà thơ, nhưng chẳng ai nhớ ông ta có bài thơ nào, nghiệp thơ lại nổi tiếng chỉ bởi bài thơ l này!
Bạn mà để mỗi chữ l thì bạn thơ lại nhầm là “number one” hoặc số 1 theo tôi lên sửa lại là “lờ” hay hơn, còn đó chính là thơ của trankhoan đó thôi, hi.
Tại anh một xóa vần ồn đi đấy Lung sao trá ạ
Xin lỗi Không viết hoa tên anh Nhất và sai tên bạn Lùng Xảo Trá
Hi hi.Nếu tôi nhớ ko nhầm thì tác giả là Bùi Hoàng T..
dep. ok
cau nay che lai cau “len non cho biet non cao, xuong bien cam sao cho biet bien sau”
Đọc Duy Nhất mà thương nhất
Làm người tỉnh ,giữa mớ những người say.
…………….Tôi cũng có thơ nịnh ” Một góc nhìn khác “
[...] TỔ CHỨC SÁNG NAY 24/2 TẠI VĂN MIẾU QUỐC TỬ GIÁM HÀ NỘI (Phạm Viết Đào). – Thơ và hội hè (Trương Duy [...]
“Lên cao càng thấy trời cao
Thấy cô hàng thịt cầm dao giết chồng!”
“Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót
Ngày ôm bồ nghe bụng ngứa râm ran…”
VHC
Sao thơ bác Hữu Thoảng lại chẳng có vần gì?!
Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót
Nghe bồ kêu vội tót ra sông!
Đất nước của Thơ, Hội hè và Trẻ em ăn thịt chuột.
Dân ta có câu này:
Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa.
Bác phải sửa là “… làm như rồng lộn” mới đắt!
Tệ mê tín dị đoan trong xã hội, đặc biệt là trong giới công chức VN ngày càng trầm trọng và đang có xu hướng phát triển… Đáng lo ngại hơn là chính quyền hầu như không có biện pháp ngăn chặn. Bởi vì, chính các quan chức là những người… Mê tín nhiệt tình nhất!
Những người còn biết xấu hổ văn hóa nên tránh xa các hội hè nhảm nhí,đặc biệt là các hội đâm trâu hội chém lợn và hội thả thơ…
TUẦN CÓ NHIỀU SỰ KIỆN QUÁ:
- HỘI THƠ NHỐN NHÁO QUỐC TỬ GIÁM
- DI LẶC BÁI ĐÍNH THU HOẠCH TIỀN
- ĐẠP LÊN ĐỒ THỜ ĐỀN TRẦN CƯỚP ẤN TÍN
- GIA ĐIÌNH DANH GIA VỌNG TỘC NHẤT HẢI PHÒNG LỤN BẠI
- GIA ĐÌNH KHÓI LỬA CHẾT CẢ NHÀ. (…)
Một câu hỏi: Tại sao lại sinh ra cái ngày hội xuân thơ quái đản đến như vậy? Qúai đản về tổ chức bát nháo. Người đọc thơ như đọc giữa chợ búa. ‘ Nhà thơ’ thì đọc cho nhanh để xuống, đọc xong phần lớn chẳng ai biết bài thơ ấy nói gì! Cờ phướn loạn sạ, phô trương chữ nghĩa vô học…Câu trả lời cho sự quái đản trên chính là: Ông nghị nào, ông lãnh đạo nào chả làm thơ. Làm xong ông nào chả cho thơ mình hay, ‘ văn mình vợ người’ – thơ mình vợ người chính là đặc trưng cho ngày lễ hội thơ Quốc Tử Gíam vừa qua.
Nhưng dù sao ‘hội thơ’ cũng có một điểm sáng lóe lên là có một bài thơ nói về Trường Sa, bài ‘Mộ gió’ mà ở đó tác giả cũng gửi gắm lòng mình vào nơi đảo xa của Tổ quốc. Dù cho đề tài này ít được khai thác trong ‘ hội’ thơ, nhưng giữa đói mà có một hạt cơm vào bụng cũng còn hơn không!
Tôi cũng thăm hội thơ ở Văn Miếu, câu thơ trên phướn đầu tiên, ngay cổng vào viết sai chính tả làm tôi mất hứng (đã định gửi cái ảnh đó lên đây, nhưng tôi lại mình nhóm lên dư luận viết sai chính tả khơi lại chuyện vừa rồi), thành thử mình không có hồn “thơ” chỉ còn (lẩn) thẩn đi một vòng rồi về. Buồn!
Tôi không dám phê phán “các nhà thơ” đời mới, rất nhiều vị lãnh đạo nay kiêm “nhà thơ” vung thơ mọi nơi mọi chỗ, việc bình thơ đã có nhân dân, nhà thơ, nhà văn. Chỉ xin bình cụ thể bức trướng mà MGNH cho thấy.
Không hiểu ban tổ chức thơ có thấy có biết bức trướng thơ của Trần Anh Trang? Trang là ai cũng nỏ cần biết, sao lại dùng hình tượng lá cờ đỏ sao vàng làm nền rồi in lên câu thơ bậy tục cá nhân lên đó mà cũng bầy ra thiên hạ ngắm? Dù tác giả cố tình hay hữu ý cũng phải hủy ngay, chỉ một việc thế cũng đủ biết “chất lượng” hội thơ của những ai? Thơ này là thơ thẩn, thơ rác!
He he, thích nhất bức ảnh ở giữa: bác Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết quỳ khấn (ảnh chụp khi bác Triết còn đương kim Chủ tịch nước đấy nhé)>
Có thể điềm xấu của nghị Phước mở màn cho năm Rắn, xuất hiện ngày càng nhiều các vị “thần kinh chập mạch” nữa, tôi mong rằng cái phướn ” bậy tục” của Trần Quang Anh phải vứt ngay khỏi nơi uy nghiêm Văn Miếu QTG ngay, ban tổ chức vô trách nhiệm hay cũng một giuộc vậy?
Hãy di lễ hội và đến hội thơ, đừng có biểu tình cho nhưng điều tốt đẹp. Nói như Bác Nhất là rác cả thôi…
Riêng bác Trương Quang Được có thể nói là ân nhân của tôi, của những người ngày ấy đi công tác, học tập và lao động ở Nga gửi về mỗi xuất 2 xe đạp mini Nhật theo tiêu chuẩn, xuýt bị Hải Quan Hải Phòng tịch thu, họ lấy cớ này cớ kia để tịch thu tới vài trăm cái (lúc đó Bác Được đang làm Tổng cục trưởng Hải Quan). Tôi cùng một số người nhà của người gửi đã đến gặp và trình bày với bác Được, nghe có lý có tình bác Được đã cho cán bộ ngay lập tức điều tra và kết quả đã bắt Hải Quan Hải Phòng trả lại lô hàng hàng cho mọi người và chính thức xin lỗi trước bà con. Chúng tôi cám ơn bác chỉ có một chai rượu do chính tôi mua từ DUBAI khi vào nhà chờ ở đó lúc bay về nước, nhưng bác bảo mở ra mỗi ngửi thử chút để mừng cho tất cả mọi người. Ai đã từng và còn nhớ khi đọc tin này, cho biết nhé.
Năm mới Chúc bác Trương Quang Được nhiều sức khỏe. Cám ơn bác đã để lại ấn tượng sâu sắc.
Thơ
Thơ thẩn thẩn thơ một buổi chiều
Thế rồi tôi bắt gặp người yêu
Tình đến với nhau duyên kỳ ngộ
Không phải đến nhau với bạc tiền
Hội hè
Tạp nham cái cảnh hội hè
Thần linh biến tướng , năm nào y nhau
Lũ lượt hái lộc cầu may
Niềm tin biến mất …đến ngay đền chùa
Miền Trung nắng hạn : Ngày 25 . 2 . 2013
Nếu nói đến những cái rởm đời trong xã hội ta thì , thưa các bác , nói cả ngày không hết .
Không bỏ được đâu !, Không bỏ được đâu ! ; Trái lại ” nó ” ngày càng phát triển nhanh , mạnh và vững chắc. Nó cũng ” kiên định ” lắm .
Vì sao ư ? Dạ ; Thưa các bác , rằng thì là : Bao nhiêu người , bao nhiêu tổ chức sống khoẻ , thậm chí làm giàu nhờ ” nó ” đấy ạ .
Muốn bỏ những cái rởm đời ư ? Khó như đòi Tàu ccộng trả Hoàng Sa vậy . Xin đừng có mơ …
Tôi cũng tập bình thơ, câu thơ của Trần Anh Trang và sửa theo suy luận logics phải thế này mới đúng tâm trạng của tác giả: Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót.
Thương con bồ đầu bãi đứng chơ vơ.
Ước gì bồ thế vào đây. Cô vợ đứng đó thì ta với nàng.
Nếu tác giả nói thương con thuyền trong đêm ngủ với vợ thì lại thành nghị Phước? Người chỉ thương người ai lại thương con thuyền vô chi vô giác?
Lên cao càng thấy trời cao
Ráng lên chút nữa để vào Trung ương
Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót
Hóa ra là vợ đạp trúng ngay chim
Đây rồi cường quốc thơ ca
Trẻ em bán báo, người già ăn xin
Lên cao càng thấy trời cao
Càng nhiều quyền chức phong bao càng dày
Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót
Ngỡ ôm nhầm cái đít quan trên
Người điên lại bảo bình thường.
Còn người tỉnh táo bắt vào trại điên.
Không điên lại muốn thành điên.
Mười triệu là sẽ có hồ sơ điên.
Lỗi lo cho những người Hiền.
Kẻ không đui điếc mà lờ ý Dân.
Cám ơn anh Nhất, nhờ có MGNK mà dân trí của tôi ngày càng nâng cao, thơ tôi có gì thẩn mong mọi người cứ góp ý vô tư để “rút kinh nghiệm” học tập các quan nhà.!
Đúng là có các câu thơ làm uế tạp nơi thờ phụng các bậc đại khoa bảng của dân tộc! Không biết ở lễ hội thơ này ông chủ tịch Hữu Thỉnh có giới thiệu thơ “trời đánh” được gửi thi giải Nobel của đại thơ hào HQT không? Không biết các câu về thơ nay, có được thả ở đây không;
Vợ tôi nửa dại nửa khôn
Hôm qua lại bảo dí “cồn” vào thơ
Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ
Hôm nay lại bảo dí thơ vào “cồn”
Bài thơ này còn 2 câu nữa này:
Thi nhân lòng thấy bồn chồn
Thì ra “cồn” chính là hồn của thơ.
Đào Tuấn có bài :Đặc sản cướp ,gia vị chửi ,Những thứ phát triển rất tự nhiên ,rất bản năng ở VN đang ngày càng nở rộ .Nếu như cách đây 30 năm , học sinh con nhà nghèo vẫn có cơ hội đến trường vì không phải đóng học phí ,học thêm, Nay thì rất khó vì :lo được tiền học phí nhưng tiền học thêm ,tiền xây dựng , tiền đủ loại phát sinh ,….Nhưng CAM GO nhất là tiền XIN VIỆC .Đó là khoản tiền đã làm TẮT NGÚM những người nghèo mà dù có quyết tâm bán hết tất cả những gì vốn có (kể cả bán hết RĂNG CỦA CẢ NHÀ ) cũng không đủ tiền xin việc, Đó là lý do món đặc sản cướp gia vị chửi có đất sinh sôi nảy nở , còn những TRỌC PHÚ THỜI HIỆN ĐẠI no cơm ấm cật bày đặt thơ phú với những bài thơ vô hồn ,Những tâm hồn cằn cỗi làm gì có những bài thơ xúc động lòng người
Bạn nói chí lí con bà Tý lắm, phần cuối thì bạn chưa biện chứng thơ của những người lãnh đạo kiêm “nhà thơ” ví như thơ của Trần Anh Trang đó thôi, thơ của họ sẽ mang theo gia vị bồ, gái, ca ve, phong bao, vị thế. vv và vv bạn cứ xem thơ quan có đúng vậy không, nếu sai tôi sẽ đền thơ của dân gian cho bạn, hi.
Thơ bày thơ thả thơ treo
Thơ nằm ôm vợ thơ trèo lên cao
Thương thay thân phận đồng bào
Hữu thơ hữu thỉnh biết bao nhục nhằn
Đất nước chìm trong suy kiệt
Kinh tế lút cổ nợ với nần
Mấy triệu công nhân bơ vơ mất việc
Mấy triệu trẻ thơ, cơm áo chẳng lành
Nào có vui chi, mấy vị nôn thơ
Ô uế mấy ngày xuân?
[...] TỔ CHỨC SÁNG NAY 24/2 TẠI VĂN MIẾU QUỐC TỬ GIÁM HÀ NỘI (Phạm Viết Đào). – Thơ và hội hè (Trương Duy Nhất). - Ngày Thơ Việt Nam 2013: Dào dạt tình yêu Tổ quốc (DV). [...]
Ông Nguyễn Thiện Nhân nhận = TS danh dự >
http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/110196/pho-tt-nguyen-thien-nhan-nhan-bang-tien-si-danh-du.html
Cho ăn ké bài thơ:
Anh đến thăm em một buổi chiều
Thấy em ngồi “ị” khá đìu hiu
Gió đưa thoang thoảng mùi hương ấy
Anh cũng mong em “ị” được nhiều!!!
khiếp quá người đâu thật lắm tiền
Đăng đàn xiêu thoát để thành tiên
Lên chùa mô Phật hay mua Phật
Không lẽ Tây Thiên cũng hám tiền
Phật tử tăng ny mải miết thiền
Mịt mù nhang khói thỉnh lên Tiên
Chuông kêu vang động trời yên ả
Ai gõ nghe như lẫn tiếng tiền.
Như Lai nghe nói rất thần thông
Xấu đẹp tiền chùa thấy dễ không
Chắc sẽ không phong nhầm quái Phật
Để dân giữ mãi phật trong lòng.
Ảnh ‘cô gái ị đùn’ của anh Nhất quả là đắt giá. Đem lắp gép nó vào đâu cũng làm cho bức ảnh đứng bên cạnh nó ‘ biết nói’ đúng về bản chất thực của nó. Như ‘ chiếc gương thần’ chiếu yêu, làm chúng hiện nguyên hình là yêu ma quỷ quái. Một lần nữa xin được bái phục Anh – người dùng ảnh, chữ như thần. Tôi vừa gép ảnh ‘ cô gái ị đùn’ bên cạnh thỏ TA Trang, cạnh tên những người tổ chức hội thơ QTG, vừa gép xong là nó hiện ra liền! Khoái quá! Khoái! Khoái! Haha…
Khi mục đích lý tưởng trở nên xa vời, niềm tin bị xói mòn thì thi ca trở thành nơi xả tres. Thánh ,Phât trở thành” Kim chỉ nam.”chẳng có gì ngac nhiên. Đây là một thực trạng xã hội đáng báo động đỏ về lĩnh vực văn hóa tư tưởng, có thể gọi là “Hội chứng mất phương hướng”khá trầm trọng nhất là giới trẻ. Đền chùa, lễ hội, vũ trường….. mọc lên như nấm kèm theo là tai tệ nạn xã hội chẳng thấy ai quan tâm. Các cấp chính quyền ,quản lý chỉ nhăm nhăm hối hả chỉ đạo”Thu ngân sách”để bù vào những lỗ thủng Vina, hàng tồn kho,nợ xấu ….của TW và địa phương. Lễ hội,Tín ngưỡng ,Tâm linh bị biến tướng thành ngành công nghiêp nhiều khói nhất thế giới tiêu tốn biết bao nhiêu tiền của của xã hội .Ôi ! thi ca là cái hồn, lễ hội là cái xác…Úm ba la chỉ dân ta là DẠI !!!!!
Các ông quan to to
Đi cái xe nho nhỏ
Ở cái nhà to to
Cặp con bồ nho nhỏ
Cắp cái ô rõ to
Có cái đầu cũng to
Cái óc bằng quả nho
Mồm cũng hét rõ to
Cầm nhiều phong bao nhỏ
Ruột phong bao rõ to
Còn gì nữa xin các Còm thơ tiếp nhé
Xin tiếp đoạn thơ sau:
Còn các quan nho nhỏ
Cũng đi con xe nhỏ
Vẫn có cái đầu to
Khối óc bằng quả nho
Mưu kế rõ là to
Mẹo vặt thì cũng lắm
Làm việc thì dối rắm
Tham ô không hề nhỏ
Cùng một giuộc quan to.
Quan to và quan nhỏ
Bảo nhau làm thì ít
Họp hành rõ là nhiều
Đánh chén khá là to
Khiến bàn dân rất lo
Các bậc thi nhân, học sỹ…ở QTG cũng chẳng ngờ rằng: Vào một ngày đầu xuân của năm Quý tỵ, các vị lại phải chứng kiến cái đền thờ thi ca Quốc Tử Giám của đất Việt sử huy hoàng ngày nào, lại biến thành cái chợ thơ thổ tả! Các vị tiền nhân hôm ấy chắc phải ôm nhau khóc rống như mưa! Các câu thơ như: Đêm nằm ôm vợ… ấy, như một chất dơ bẩn được quăng vào nỏi linh thiêng! Sao không khỏi làm uế tạp nơi linh thiêng nhất của đất Việt ta! Tại sao người ta không mang các bài thỏ ấy, ra một nghĩa địa nào đó gần HN nhất mà tổ chức, mà lại vác nhau vào QTG hở trời!?
Chào anh Nhất, dọc đường gió bụi về quê tiết xuân..qua nhà anh định làm vài ve tửu ngộ thì lại nhỡ dò….BUỒN!
Về nhìn lại quê mình thấy hổ thật…mê tín không còn chữ nói… BUỒN!
Không biết anh có cái “nhìn khác” về văn hóa “ẤN TRẦN” chứ cứ buôn thần bán thánh mãi thế này thí mạn vận đến nơi rùi.
http://www.tienphong.vn/xa-hoi/615103/Nhung-hinh-anh-phan-cam-tai-le-khai-an-den-Tran-tpov.html
Hình ảnh phản cảm, đúng. Đầu xuân, quá nhiều thứ phản cảm được mọi người đã phát hiện: Tai nạn, chửi nhau, hội hè, thơ thẩn… Tôi xin kể thêm một ví dụ: Đêm giao thừa vừa qua, quê tôi không còn tiếng pháo nổ – ai đó nói: “Mừng vì pháp luật được thượng tôn, bài học kinh nghiệm được đúc kết: khi chính quyền quyết tâm, nhân dân đồng thuận thì khó mấy vẫn làm tốt, nếu chống tham nhũng cũng được thực hiện như vậy thì nhất định cũng thành công…”, còn tôi thì không thể xua được nỗi ám ảnh bởi tiếng còi hú của cảnh sát đêm giao thừa ấy: khắp thôn quê, thị thành, sao đâu đâu cũng thấy xe cảnh sát chạy vun vút, còi hú lên tục tôi thấy cũng phản cảm lắm lắm..
Lạm bàn về thơ:
Như mọi thứ trên đời, thơ cũng có 2 loại: thơ thật và thơ giả.
Thơ thật là thơ do các bậc cao nhân sáng tác ra. Đó là thứ thơ chứa đựng những tư tưởng sâu sắc, nêu lên được những quy luật muôn đời của cõi người, thể hiện những tình cảm thanh khiết cao đẹp. Bậc cao nhân làm thơ hồn nhiên như con chim cất lên tiếng hót, như hoa sen hồn nhiên tỏa hương thơm, không tuyên truyền chi cũng chẳng giáo huấn dạy đời ai cả.
Thơ giả là thơ của bọn bất tài nhưng lại muốn làm ông nọ bà kia. Đó là thứ thơ dùng để nịnh hót kẻ có chức quyền, để tỏ bày cho quan trên biết nguyện vọng muốn được làm thân khuyển mã dưới chân quan lớn, để được bậc bề trên thương xót ban ơn.
Thơ giả cũng là thứ thơ của bọn đại gia tiền rừng bạc bể no cơm rửng mỡ muốn tỏ ra ta đây không chỉ có tài kiếm tiền mà còn có cả cái tâm hồn thi thơ lãng mạn rất đỗi vẹn toàn. Sự đời, để cho việc gái gú bồ bịch được hanh thông thì phải cần đến cả bạc tiền lẫn thơ phú. Thời loạn, ra ngõ là gặp nhà thơ, “mỗi mét vuông 4 thằng thi sĩ” khiến cho thơ giả lan tràn, mọc lên như nấm độc, tỏa lan ra bao thứ xú khí hại người.
Mục tiêu chính trị + Lợi ích kinh tế ( túi cá nhân ) >>> … Nhiệm vụ văn hóa + Nếp sống văn minh .
Tui không hiểu hiện có một nghịch lý trong xã hội ta, đó là: Người ta thích làm thơ nhưng vẫn cứ lừa đảo, dối trá nhau tràn lan. Người ta thích lễ hội, khấn bái đền chùa (Và xây chùa thật nhiều) nhưng vẫn cứ đâm nhau, tạt acid, đốt nhau…chí tử.
[...] TỔ CHỨC SÁNG NAY 24/2 TẠI VĂN MIẾU QUỐC TỬ GIÁM HÀ NỘI (Phạm Viết Đào). – Thơ và hội hè (Trương Duy Nhất). – Ngày Thơ Việt Nam 2013: Dào dạt tình yêu Tổ quốc (DV). [...]
Vừa hay tin tuy hơi lạc đề về thơ, nhưng cũng dính dáng với từ thơ; Chả là Ban Nội Chính TƯ đã thông báo bắt đầu hoạt động từ 01/2/2013, đến hôm nay đã quá gần tháng vẫn chưa hoạt động vì còn chờ Ban bí thơ ngâm cứu phê duyệt danh sách cán bộ chưa xong? Hóa ra cứ dính tới thơ là lại thơ thẩn, ngâm nga, ngâm cứu các bác nẩy? Lâu vậy con tham nhũng nó chạy hết rồi còn gì mà chống?
[...] Trích nguồn Trương Duy Nhất [...]
Sưu tầm thơ, vè dân gian từ thế kỷ trước (thời kỳ triển khai NQTW 8 Khóa V )
– Ông to ăn to
Ông bé ăn bé
Ta đi chăn nghé
Ta ăn cái đòng
Hoặc :
Đổi mới thì đổi mới đi
Cứ tư duy mãi lấy gì mà ăn
……. Đã gần 30 năm trôi qua những câu thơ, vè trên vẫn còn nguyên giá trị,
Vậy có mấy “cua” rằng:
Khuyết điểm bao năm ” Vũ như Cẫn”
Kiểm điểm bao lần “Nguyễn y Vân ”
Tồn tại muôn đời trơ như Thạch
Bao giờ Hồng Thủy mới đến chân ?
Than ôi, càng nhìn, càng ngắm lại càng lo. Lo cho tương lai của đất nước, của con Rồng, cháu Lạc ta quá. Có thể nói, đây là một trong những thời kỳ bi thương nhất trong lịch sử phát triển của dân tộc ta. Tôi tin rằng, tất cả những gì trái quy luật tự nhiên thì sớm hay muộn cũng sẽ bị đào thải.
Anh Lùng xảo trá không biết đó thôi : Cụ tổng đang đi nhóm lò mà củi thì ướt ,Cụ đang chửi cái bọn suy thoái đạo đức và tư tưởng gì gì ấy … Thế là tắt mẹ nó bếp rồi , lại đang chờ nhóm lại .Cụ cũng nói đảng viên nhan nhản cộng sản mấy người nhóm được mấy cái củi khô cháy lên thì cả đống củi ướt nó đang ri rỉ chảy nước vào , Cụ đang ngộp thở vì khói cay sè mắt , nước mắt nước mũi chảy chan hòa ,cụ nhìn thấy 2 người thành 8 mà rặt cái lũ phản động không à
Chỉ được cái nói đúng, nhớ dai, cụ tổng hỏi; báo lại đăng rồi đấy, có người muốn bỏ điều 4, muốn đa nguyên đa đảng, muốn … mà không thấy đảng viên nào trả lời cụ? Xem ai muốn như thế…có phải suy thoái ? Nếu hỏi ai muốn thế thì hơi bị nhiều, kể cả đv. Quy luật xã hội sẽ phải thế, không muốn cũng chịu.
Cảm hứng dâng trào theo kiểu thơ của ông Trương Quang Được tui cũng xin góp vài dòng cho thêm phần bát nháo:
“Bướm vàng đậu lá mù u
Vợ chồng xích mích có con cu giải hòa”.
Đêm ôm vợ thấy lòng giật thót
Ra vợ mình mặc quần lót (của) quan trên.
Xin lỗi những người yêu thơ trước nhé…Nhưng tối ghét thơ…Đặc biệt là thơ dở ẹc…Trong đời tôi , cho tới giờ này tôi đếm được có vài khoảnh khắc là tôi có thích thơ , chịu đọc một đoạn thơ…Chao ôi ! Thơ điên !
Hai câu sau có thể là thơ chăng :
Trăng mờ soi đít ngựa .
Quần đen treo trước ngõ…
Lên cao tài trí phải cao
Dốt nát, ngu muội tự đào mồ chôn
báo LÀNG CƯỜI hôm nay số9, ngày 27-2-2013 có nhiều biếm họa rất sắc sảo về LỄ HỘI
Thơ thì lẫn thẩn, mà hội hè thì cũng thảm thương. Cứ thấy hiện tượng chen lấn, xô đẩy trong lễ hội thì cũng thấy buồn lắm rồi, và còn nhét tiền vào các tượng thờ nữa chứ!Thiệt hết hiểu nổi. Nghĩ mà thương cho con dân nước Việt, sống trong xã hội quen cái chuyện “lót tay” trong mọi sự.Buồn !!!
nhà thơ Nguyễn Duy đã viết” Câu thơ thật đổi lấy đồng bạc giả” Cho nên tác giả này muốn đồng bạc thật đấy thôi.
Theo dự án Lễ Hội của bộ VH đang đệ trình, cả nước có hơn 7000 lễ hội, mỗi ngày trung bình có hơn 20 lễ hội. Tuy nhiên con số chưa dừng ở đó, ví như từ khi xuất hiện lễ hội đền Trần ở Nam định, lái từ đóng dấu văn bản thành “ban ấn quan” thế là đông ngay, bán đắt như tôm tươi, quan thật giả dẫm đạp nhau mà mua. Nay thấy “làm ăn ” được Thái Bình, Thanh Hóa cũng mở lễ hội đền Trần? Đà này sẽ thi nhau mở hội là chắc. Liệu đây có phải là hướng làm ăn mới hay do “văn hóa” cao? Quan giàu, dân chưa mà đã sinh lễ nghĩa nhiều vậy?
Cứ đà này, chính phủ phải làm nhiều nhà thương điên vì bây giờ mọi lamhx vực trong XH đều diên loạn hết cả rôi
Còn cái lễ hội khai ấn đền Trần bàn dân thiên hạ trong đó có quan to quan nhỏ chen lấn nhau xin ấn không biết họ xin ấn để làm gì ai biết nói dùm bởi tui thắc mắc mãi mà ko hiểu nổi
Còn cái lễ hội khai ấn đền Trần bàn dân thiên hạ trong đó có quan to quan nhỏ chen lấn nhau xin ấn không biết họ xin ấn để làm gì…?, ai biết nói dùm bởi tui thắc mắc mãi mà ko hiểu nổi…?
Anh Nhất xem giúp link này : http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/110178/ngan-nguoi-sung-so-khi-tho-than-lai-vang-len.html. Thái Uý Lý Thuờng Kiệt là thái giám lại có râu.
Hay………!
chết mẹ. Zậy mà tui định mần thơ
Cả nước làm thơ ,người người làm thơ,nhà giàu , nhà nghèo ..đua nhau làm thơ….thơ của hội này hội nọ …..đó là hoạ chứ không phải phúc cho dân tộc đâu …ngẫm mà xem..
-Tôi có một ông bạn già về hưu đi nước ngoài thăm con cháu….và ông tâm sự :nói thật với ông mình muốn để lại cho đời một di sản văn học…rồi ông bạn đưa cho tôi xem mấy bài thơ …rất chi là bút thép……
tôi không hiểu về thơ nhưng con trai của ông bạn bảo:”bố cháu hơi bị bệnh ……dở thơ đó bác ạ”